Người xuất tinh sớm ít thỏa mãn khi quan hệ tình dục, tần suất giảm, mất tự tin dẫn đến căng thẳng, lo lắng, trầm cảm. Điều này khiến bạn tình/vợ không thỏa mãn, ảnh hưởng hạnh phúc. Tình trạng xuất tinh sớm gặp ở nam giới, tỷ lệ khoảng 30%. Cứ ba hay bốn người sẽ có một người xuất tinh sớm.
Mở rộng quá trình học tập. Các nhóm tự quyết định . x . Lập kế hoạch lặp lại vừa đúng thời điểm x . Các cuộc họp retrospective . x. Mỗi iteration kéo dài 2 tuần . x . Thực hiện unit test trong quá trình phát triển phần mềm . x . Quan sát người dùng để học cách họ làm
Tổng thống Mỹ Donald Trump sẵn sàng gặp nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong-un vào tháng Năm để 'đạt được thỏa thuận phi hạt nhân hóa vĩnh viễn'.
Một người mẹ lo lắng đưa con gái đến gặp tôi vì cô bé có người yêu, hai đứa rất quấn quýt, không còn chú ý tới học hành, và có những biểu hiện lạ.
Hiện nay trên thị trường có nhiều dòng sản phẩm thuốc tăng cường sinh lý khác nhau, tùy theo cơ địa và tình trạng mà mình gặp phải, mỗi người có thể lựa chọn cho mình một sản phẩm phù hợp và hiệu quả nhất. xuất tinh sớm. Làm chậm quá trình mãn dục ở nam giới
. “Đói không?” Phong Ninh hôn lên đầu Bách Hợp mấy cái rồi mới nhỏ giọng hỏi cô. Tối hôm qua anh không ngủ, không biết có phải bây giờ đang hưng phấn nên không thấy buồn ngủ Hợp nhắm mắt, có thể là vì quá đói nên thân thể không có cảm giác gì nữa, mà kể cả không đói thì nằm trên giường mãi cũng không phải biện pháp tốt, vậy nên cô gật đầu xong thì ngồi dậy. Mặc dù không đau đớn nhưng thân thể lại nặng trình trịch, vẫn phải do Phong Ninh đỡ cô. Cô gượng đi dép rồi đứng dậy, giẫm lên những cánh hoa hồng đã ủ rũ, mỗi bước đi như giẫm trên mây, nhẹ như lông hồng. Cô đánh răng rửa mặt xong, ra ngoài thì thấy Phong Ninh vẫn đang ôm khăn trải giường cười ngây trải giường mới đổi hôm qua nay đã dính máu tươi, ngay cả khi khô rồi thì màu sắc vẫn chói mắt như cũ, anh không ngại bẩn còn ôm như ôm bảo bối. Bách Hợp không nhịn được đá anh một cái thì anh mới tỉnh táo lại, còn không dám nhìn mặt Bách Hợp. Mặt đỏ tai hồng cúi thấp đầu, làm nũng ôm lấy eo cô, vùi đầu trước ngực Ninh bắt đầu gấp gáp, một chuyến này trở về chỉ có thời hạn, anh muốn chuyển toàn bộ công tác về thành phố thì còn cần thêm mấy năm. Thời gian nghỉ của anh chỉ có hai tháng, vậy nên hôn lễ phải nhanh chóng tiến hành. Hai người giờ đã là vợ chồng thật sự, có chứng nhận kết hôn, Phong gia cũng chuẩn bị từ sớm, mọi công việc rườm rà nhất đã làm xong, hai người lại đi chụp ảnh cưới. Không biết có phải Phong Ninh xung khắc với việc chụp ảnh không mà anh luôn cảm thấy không thoải mái. Đổi quần áo kiểu âu làm anh không quen, ảnh chụp rất gượng gạo. Về sau Bách Hợp đề nghị chụp ảnh cưới theo kiểu quân đội, mặc quân phục quen thuộc nên anh đã tự nhiên hơn khi ảnh rửa xong, Phong Ninh tự nhiên oai hùng, còn Bách Hợp cũng không kém, khí chất lạnh nhạt tựa như một tách trà, khiến người ta có thể cảm nhận được mùi hương thơm mát. Cha mẹ Phong Ninh rất hài lòng với ảnh đám cưới, theo ý bọn họ thì thế này đẹp hơn nhiều nhưng người trẻ tuổi thích mặc áo cưới kiểu lễ tổ chức theo kiểu truyền thống. Bách Hợp mặc áo cưới màu đỏ, tay áo rộng, tóc cài trâm ngọc. Bao năm qua cô không xỏ khuyên nên không có lỗ tai, trang sức ngoài đồ cài tóc thì chỉ đeo một cặp vòng tay. Có thể là vì tuổi trẻ nên khi trang điểm chỉ phủ một lớp phấn mỏng, tô lông mày đậm hơn, thậm chí còn không cần tô má mà đã rất đẹp. Chuyên gia trang điểm tô son nước cho cô, sau đó cảm thấy trang điểm thế này hơi mộc mạc, liền dùng son vẽ thêm mấy cánh hoa trên quả còn tốt hơn cả dự đoán, thêm mấy cánh hoa liền không khác gì điểm mắt cho rồng, chuyên gia trang điểm lộ vẻ mặt vui sướng kinh ngạc, còn chưa kịp mở miệng thì đã có hai người đi vào.“Bách Hợp à, bác gái nói cậu đang ở đây.” Đi vào là Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên. Bên nhà gái chỉ có mẹ Tả và em trai em gái Bách Hợp, quá ít người, vậy nên Phong Ninh mới thay mặt cô mời bạn ở cùng ký túc xá tới, đương nhiên là không mời Trần Nhạc Nhạc. Phong Ninh chỉ nghĩ đến Trần Nhạc Nhạc đã thấy phiền chứ đừng nói là mời cô đây chưa từng thấy Bách Hợp trang điểm, lần này hai người bạn học đều có một phen kinh diễm. Mấy năm nay, hôn lễ kiểu châu Âu đã lật đổ kiểu truyền thống, nhưng không phải vì tổ chức kiểu truyền thống thì kém cỏi, chẳng qua là xã hội hiện đại, hôn lễ truyền thống quá phức tạp. Như áo cưới của Bách Hợp là hàng thủ công, dùng chất liệu vải đặc biệt, chỉ riêng áo cưới và trang sức trên người cô đã đủ làm chục bộ váy đơn giản kiểu Âu. Vu Tiểu Thiên chỉ biết há miệng nhìn, không thốt ra lời.“Nhạc Nhạc đã biết lỗi rồi, bạn ấy nói hiện giờ bạn ấy sống cũng không tốt, hi vọng cậu có thể tha thứ cho bạn ấy.” Dương Lỵ cẩn thận ngồi cạnh ghế Bách Hợp, tay chân không dám cử động nhiều. Cô ta nhớ tới những gì Trần Nhạc Nhạc từng nói với mình, dè dặt nói lại với Bách Hợp. Chuyện giữa Bách Hợp và Trần Nhạc Nhạc như thế nào thì Dương Lỵ không biết, có điều hai chị em trong phòng ký túc cạch mặt nhau như vậy làm cô ta cũng thấy lúng túng. Trước nay Trần Nhạc Nhạc đối xử với cô ta không tệ, lần này nhờ cô ta giúp đỡ nhắn với Bách Hợp, Dương Lỵ cũng đành ngại ngùng nhận lời. Có điều gia thế của Phong Ninh vượt quá sức tưởng tượng của cô ta, vậy nên Dương Lỵ có hơi luống cuống.“Việc này đừng nhắc lại nữa, trong lòng mình đã suy nghĩ rồi.” Bách Hợp không muốn nói với Dương Lỵ, Trần Nhạc Nhạc từng tính toán Phong Ninh, muốn mượn tay Phong Ninh để hủy hoại Trần gia, nhưng cuối cùng Phong Ninh lại chọn cách giúp đỡ người chị cùng cha khác mẹ của cô ta. Trong lòng Bách Hợp đã từng nghĩ vốn dĩ chuyện giữa Trần Nhạc Nhạc và chị cô ta không liên qua gì tới bọn họ, nhưng nếu Trần Nhạc Nhạc không mưu mô đặt bẫy cô thì nể tình bạn cùng phòng ngày trước, Bách Hợp sẽ thuận tay giúp cô ta. Nhưng Trần Nhạc Nhạc trọng sinh rồi thì không tin tưởng bất kì ai, chỉ tin vào bản thân mình. Có điều cô ta chỉ có bản lĩnh đào hầm chứ không có bản lĩnh giải quyết hậu quả, Bách Hợp đương nhiên sẽ tặng quà đáp lễ cho cô đây Trần Nhạc Nhạc sứt đầu mẻ trán, đáng lẽ sau khi trọng sinh cô ta có thể đặt bẫy chị mình, nhưng Phong Ninh giúp đỡ đã khiến toàn bộ ưu thế của Trần Nhạc Nhạc rối loạn. Người đàn bà đã chỉnh cô ta đến chết đi sống lại ở đời trước thì sao có thể là loại người nhân từ được. Trần Nhạc Nhạc chiếm tiên cơ là vì cô ta đã trọng sinh, như thế không chứng tỏ rằng chỉ số thông minh của cô ta tăng lên. Bây giờ người chị kia và cô ta đều ngang nhau, cả Trần Thị bị huyên náo kịch liệt, Trần Nhạc Nhạc không còn sức lực đâu mà nghĩ tới Phong nhất, Trần Nhạc Nhạc suýt bị bức đến phát điên, cha Trần không ở cùng phe với cô ta, trừ có ưu thế trọng sinh, cô ta chẳng còn gì khác, cũng không có được ngoại viện mạnh mẽ như nội dung câu chuyện. Không có sự giúp đỡ của Phong Ninh, cô ta cần phải tìm người khác. Dương Lỵ lúng túng nói với Bách Hợp “Nhạc Nhạc sẽ gả cho Lương Cảnh Diệu, bạn ấy hi vọng cậu sẽ tham gia hôn lễ.”Xem ra Trần Nhạc Nhạc còn chưa chết tâm, không phải là với Phong Ninh mà là với thế lực của Phong Ninh. Trần Nhạc Nhạc chỉ còn cách gả cho Lương Cảnh Diệu để dựa vào Lương thị làm quân cứu viện. Chỉ có điều Lương thị không thể vì cô ta mà đối địch với Trần gia. Ngoại trừ trẻ trung xinh đẹp, cô ta không còn thứ gì để khiến Lương thị coi trọng mình, vậy nên cô ta mới mời Bách Hợp tới lễ cưới, để Phong gia cũng trở thành chỗ dựa cho cô ta. Trần Nhạc Nhạc muốn hòa hợp với Bách Hợp nhưng lại biết Bách Hợp sẽ không gặp mình nên mới nhờ Dương Lỵ giúp Tiểu Thiên ngồi một bên trầm mặc không nói, Dương Lỵ lấy một hộp trang sức từ trong túi mình ra, đưa cho Bách Hợp “Đây là nhẫn mà Nhạc Nhạc đã sửa, bạn ấy nói xin lỗi cậu, số đo ban đầu bị sai bạn ấy đã cho người làm nhỏ lại rồi…”Dương Lỵ không biết Trần Nhạc Nhạc có ý đồ với Phong Ninh, chỉ biết quan hệ giữa Trần Nhạc Nhạc và Bách Hợp căng thẳng. Trần Nhạc Nhạc tìm cô ta làm thuyết khách, tặng cô ta một bộ trang điểm nhập khẩu, Dương Lỵ cũng không hy vọng hai chị em cùng ký túc ngày trước cạch mặt nhau nên mới cố gắng làm hòa.“Đều là chị em cùng phòng ký túc, có gì hiểu lầm thì nói rõ là được…”Bách Hợp nghe cô ta nói một lúc lâu mà không mở miệng, mãi tới khi chuyên gia trang điểm vẽ xong hết đóa hoa giữa mi tâm, cô mới quay đầu nhìn Dương Lỵ “Hôm nay cậu còn có việc phải không? Để mình nhờ người đưa cậu về.”Chuyện về Trần Nhạc Nhạc Bách Hợp không muốn quan tâm nữa, rõ ràng là Dương Lỵ được Trần Nhạc Nhạc nhờ tới khuyên nhủ cô. Trừ một năm ở chung ký túc, quan hệ giữa cô và Dương Lỵ cũng chẳng tốt đến đâu, thật sự không muốn nghe mấy lời tri tâm’ của chị em’, nếu không phải ngày ấy Phong Ninh lái một chiếc xe xịn tới gặp cô thì e rằng quan hệ giữa cô và Dương Lỵ còn chẳng bằng bạn học bình thường, Dương Lỵ tới làm thuyết khách nghe đúng quá gượng nói lời này rất bình thản nhưng mặt Dương Lỵ lại đỏ bừng, ngay sau đó trắng bệch, nhìn Bách Hợp không biết phải làm sao. Cô ta nhìn Vu Tiểu Thiên nhưng Vu Tiểu Thiên chỉ im lặng. Chuyên gia trang điểm đã cầm điện thoại tới. Hôm nay Dương Lỵ tới hôn lễ là đi cùng một đám bạn. Quan hệ giữa cô ta và bạn trai đã tệ hơn trước nhiều, cô ta không phải người ở thành phố, lúc trước yêu đương thì không sao nhưng nói tới việc kết hôn thì giữa hai gia đình đều có vấn đề, người nhà bạn trai chê bai cô tham gia hôn lễ này, biết mình có người bạn tốt gả vào hào môn, bên nhà bạn trai rất hưng phấn, nếu giờ bị đuổi đi thì Dương Lỵ có thể tưởng tượng ra cảnh nhà trai yêu cầu hai người chia tay. Cô ta có chút hối hận vì đã nói đỡ cho Trần Nhạc Nhạc, có điều hối hận thì đã chút nhạc đệm này không làm ảnh hưởng gì tới phần sau của hôn lễ. Phogn Ninh mặc quân phục, đứng thẳng giữa hỉ đường chờ cô. Khung cảnh này bị người ta chụp lại, rất lâu về sau Phong Ninh mới ngại ngùng kể cho Bách Hợp một khắc thấy cô đi từ xa tới, tay đặt vào tay anh, anh căng thẳng đến mức tim suýt nữa ngừng đập. Một khắc ấy, trong lòng tay anh không chỉ là tay cô, mà còn là hạnh phúc cả đời anh, là con của có ai biết, một khắc ấy, trong lòng anh, nước mắt rơi như mưa.
Edit MộcTruyện này thuộc thể loại nhanh xuyên. Thể loại này thì chắc chưa nhiều bạn biết lắm, nhanh xuyên tức là nhân vật chính sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau và thực hiện nhiệm vụ của mình trong câu chuyện ấy kiểu như chơi game ấy. Nhân vật chính tên là Bách Hợp, đã gặp tai nạn và qua đời, cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau nhân vật cũng thường mang tên là Bách Hợp, sống thay cho một nhân vật trong đó, thường là nhân vật này khi chết vô cùng oán hận nên muốn thay đổi số phận của mình trong câu chuyện và báo thù rửa hận, tuy nhiên phần này thuộc dạng tình cảm, không phải báo thù nên kết có lẽ là HE.
Trọn bộ Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyện chữ full Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm của tác giả Khuyết Danh rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Dã Sử này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Edit MộcTruyện này thuộc thể loại nhanh xuyên. Thể loại này thì chắc chưa nhiều bạn biết lắm, nhanh xuyên tức là nhân vật chính sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau và thực hiện nhiệm vụ của mình trong câu chuyện ấy kiểu như chơi game ấy. Nhân vật chính tên là Bách Hợp, đã gặp tai nạn và qua đời, cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau nhân vật cũng thường mang tên là Bách Hợp, sống thay cho một nhân vật trong đó, thường là nhân vật này khi chết vô cùng oán hận nên muốn thay đổi số phận của mình trong câu chuyện và báo thù rửa hận, tuy nhiên phần này thuộc dạng tình cảm, không phải báo thù nên kết có lẽ là HE. Doc truyen tinh dau gap nhau qua som lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm full, chương 1, chương cuối. Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm review, Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm Danh sách chương Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Dù trường cấp 3 này là trường trọng điểm của thành phố nhưng có một học sinh thi đỗ trường đại học số một Hoa Hạ thì vẫn rất vinh dự. Vậy nên ngoài phần thưởng quy định sẵn thì trường còn cho thêm học phí năm đầu tiên ở đại gần một năm Bách Hợp không về Tả gia. Cô nhân dịp đầu năm mới, sau khi thi đỗ thì về nhà một chuyến. Cả trấn nhỏ vì tin tức Bách Hợp đỗ đại học mà vô cùng náo nhiệt. Bách Hợp là niềm kiêu hãnh của thị trấn, trong trấn còn treo biểu ngữ, sắp xếp cho mẹ Tả một công việc nhẹ nhàng, không có phiền toái là cha Tả thì tháng ngày ở Tả gia rất dễ chịu. Mười ngày trước khi đại học khai giảng, Bách Hợp mới đến khi báo tên ở trường, Bách Hợp nhận phòng ký túc xá. Điều kiện ở ký túc xá đại học tốt hơn cấp ba rất nhiều. Mỗi phòng đều có điều hòa, bốn người ở một phòng. Lúc Bách Hợp đến ký túc thì đã có hai cô gái vào phòng trước, đang ngại ngùng nói chuyện với nhau. Mấy người nhà thì đang sắp xếp giường ngủ cho các cô. Thấy Bách Hợp đi vào, cả hai cô bạn đều tự giới thiệu, một người là Dương Lỵ, một người là Vu Tiểu Thiên. Vì trước đấy hai người này đã trò chuyện với nhau nên quan hệ có vẻ thân mật, không chỉ chọn chỗ nằm gần nhau mà còn hẹn nhau đi ăn cơm.“Bách Hợp, một lúc nữa chúng mình cùng đi ăn cơm nhé.” Dương Lỵ là một cô gái có gương mặt búp bê, thân thể hơi đẫy đà, trông rất đáng yêu. Cặp mắt to tròn của cô ấy nhìn chăm chú vào Bách Hợp. Ba người trong phòng ký túc thì chỉ có Bách Hợp là tới một mình, Dương Lỵ mở miệng mời Bách Hợp ăn cơm nhưng người phụ nữ trung niên đang thu xếp giường cho cô ấy lại không nói gì, chỉ quay đầu đánh giá Bách Hợp. Bách Hợp vừa nhét đồ vào trong ngăn tủ của mình, ngoài cửa lại có một cô gái kéo vali vào gái này mặc một chiếc váy liền màu xanh biển bằng vải chiffon, tay đeo chuỗi vòng bằng thủy tinh, mái tóc đen thẳng buộc thành đuôi ngựa. Mấy người nghe tiếng bánh xe lăn trên nền đất thì đều vô tình quay đầu lại nhìn. Cô gái quan sát cả căn phòng ký túc vài lần, thấy mọi người trong phòng thì gỡ kính đen xuống, mỉm cười“Hình như mình tới trễ nhất thì phải, mình là Trần Nhạc Nhạc.” Cô ta vừa giới thiệu tên thì Bách Hợp lập tức chăm chú nhìn, bàn tay đang kéo vỏ gối cũng dừng lại một nay Trần Nhạc Nhạc 17 tuổi, còn nhỏ hơn nguyên chủ một tuổi, đáng lẽ lúc này phải đang học năm cuối cấp, vậy mà lại lên thẳng đại học. Bách Hợp đã đoán được nguyên nhân, tuy nói là cô đã tiếp thu nội dung câu chuyện nhưng ký ức của Tả Bách Hợp chỉ có một lần nhìn thấy Trần Nhạc Nhạc nhiều năm về sau. Hơn nữa lúc ấy cũng chỉ nhìn từ xa mà thôi, bây giờ mới là lần đầu Bách Hợp thật sự có cơ hội đánh giá Trần Nhạc Nhạc. Cô không ngờ mình lại gặp được chân mệnh thiên nữ của Phong Ninh, lại còn chung một phòng ký Trần Nhạc Nhạc không khoe khoang rằng đồ mình mặc là nhãn hiệu nào nhưng có thể nhận ra cô ta xuất thân giàu có, trên người toát ra khí chất của tiểu thư danh giá. Cô ta cũng giống như Bách Hợp, chỉ tới một mình chứ không có cha mẹ đi cùng. Có điều gia thế như nhà họ Trần thì có thể thuê phòng riêng để sống ở ngoài, vậy mà Trần Nhạc Nhạc lại muốn ở trong ký túc xá. Cô ta vừa vào phòng thì đã lấy rất nhiều đồ ăn vặt là hàng nhập khẩu ra chia cho hai cô bạn kia, nhanh chóng chiếm được trái tim họ, hơn nữa thái độ của mấy người lớn kia cũng có vẻ thân thiện hơn với Trần Nhạc Nhạc.“Sau này mọi người còn sống chung bốn năm, đây cũng coi như duyên phận. Một lúc nữa chúng ta cùng đi ăn cơm đi, hôm nay mình mời khách!” Trần Nhạc Nhạc sắp xếp đồ đạc của mình xong, vừa mới ăn đồ ăn vặt nên hai cô bạn kia đang giúp Trần Nhạc Nhạc xếp đồ, nói cùng đi ăn cơm thì cả hai đều rất hưng phấn nhận lời. Tuy Bách Hợp không định liên quan gì với Trần Nhạc Nhạc nhưng cô cũng không muốn tỏ ra quá dị biệt trong ký túc. Dù sao cô cũng sống ở đây bốn năm, vậy nên Trần Nhạc Nhạc mời khách thì cô vẫn nhận chọn một tiệm cơm ở gần trường học. Bây giờ còn chưa chính thức vào học, đại học cũng không quản lý chặt như cấp ba, hơn nữa đây lại là đại học số một Hoa Hạ nên xung quanh rất nhiều cửa hàng quán xá. Trong bữa cơm, khi mấy cô gái giới thiệu bản thân, Tả Bách Hợp cũng nói mấy câu đơn giản về mình. Trần Nhạc Nhạc bất ngờ quay đầu cười với Bách Hợp“Bách Hợp, cậu xinh thật đấy, cậu đã có bạn trai chưa? Nếu như chưa có thì mình giới thiệu đối tượng cho cậu nhé.” Không hiểu sao trong mấy cô bạn này thì Trần Nhạc Nhạc lại cảm thấy đặc biệt chú ý tới Bách Hợp. Trên người cô có cảm giác chín chắn tỉnh táo mà thiếu nữ chưa thể có được. Trần Nhạc Nhạc đã từng chết đi một lần, lại còn chết rất thê thảm nên lần sống lại này, giác quan thứ sáu của cô ta vô cùng mạnh mẽ. Cô ta cảm thấy mình không thích Bách Hợp, mặc dù Bách Hợp chẳng làm gì nhưng theo bản năng, cô ta vẫn không thích cô, giống như kiếp trước, lần đầu cô ta thấy đứa con rơi mà người cha cặn bã của mình đưa về thì đã cảm giác được mình sẽ phải chịu tổn thất. Không có căn cứ gì cả, chỉ là cô ta cảm nhận được mà Bách Hợp không phải là loại con gái như người kia. Với gia thế của cô thì nếu không phải Trần Nhạc Nhạc thi sớm một năm thì chắc hai người không thể quen nhau được. Tuy Trần Nhạc Nhạc khong hiểu được cảm giác của mình nhưng cô ta lại rất tin vào giác quan thứ sáu, vậy nên quyết định theo ý bản mặt cô ta có ý cười, biểu cảm cũng giả vờ rất tốt nhưng Bách Hợp vẫn nhận ra được sự lạnh lùng trong vẻ ngọt ngào ấy. Lúc Trần Nhạc Nhạc hỏi câu này thì đúng là đã chọc vào sự hiếu kỳ của thiếu nữ, Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên đều hiếu kỳ nhìn Bách Hợp, vẻ mặt hưng phấn. Người lớn đi cùng thì lại im lặng, chỉ uông nước chứ không lên hơn một năm không liên hệ, có điều Bách Hợp nhớ tới lúc chia tay, Phong Ninh gọi cô là vợ. Trong lòng cô thì hai người thật sự đã kết thúc, có điều nghe Trần Nhạc Nhạc nói muốn giới thiệu đối tượng cho mình thì cô mới nghĩ tới vẻ ngoài của mình. Gương mặt Tả Bách Hợp không tệ, hơn nữa một năm qua, cô rèn luyện thân thể bằng luyện thể thuật’ nên dáng người rất đẹp, khí chất trên người cô lại hoàn toàn khác với các thiếu nữ ngây thơ, vậy nên lúc làm thủ tục nhập học, vài nam sinh đều tỏ ý muốn giúp đỡ cô. Vì muốn kết thúc mấy thứ phiền toái này, Bách Hợp suy nghĩ một chút rồi gật đầu“Mình có bạn trai rồi.”Lời vừa ra miệng, không chỉ Trần Nhạc Nhạc mà hai cô gái còn lại đều lắp bắp kinh ngạc, vẻ mặt kích động hưng phấn, đang định mở miệng hỏi thăm thì người nhà Dương Lỵ kéo tay cô ấy một cái. Trần Nhạc Nhạc cũng không ngờ sẽ nghe được đáp án đấy, cô ta cắn môi, cố gắng kiềm chế cảm xúc quỷ dị cổ quái trong lòng, dường như có cái gì đó thuộc về cô ta đã bị người khác đoạt mất vậy. Trần Nhạc Nhạc lại nói“Thế sao hôm nay cậu nhập học mà bạn trai không tới? Như thế không ổn đâu! Anh ấy làm gì, sao hai người lại quen nhau?”Vu Tiểu Thiên và Dương Lỵ nghe thế thì cùng gật đầu, hai người không định ăn cơm mà chỉ nhìn Bách Hợp chăm chú.“Anh ấy tham gia quân ngũ rồi, có lẽ là quy củ nghiêm khắc nên không ra được. Trước kia bọn mình học chung trường cấp ba.” Bách Hợp chỉ nói đơn giản hai câu, trong lòng Trần Nhạc Nhạc liền cho là bạn trai Bách Hợp và cô quen nhau ở trường, nhưng có khả năng vì yêu đương nên thành tích không tốt, đành bỏ học tham gia quân ngũ. Bách Hợp vừa nói về gia cảnh của mình, nhà thuộc diện khó khăn, sau khi tốt nghiệp, bạn trai cô lại không học nữa mà đi theo nghiệp nhà binh, chứng tỏ gia thế cũng chẳng tốt đến đâu. Tuy Trần Nhạc Nhạc không định coi thường người khác nhưng cha Trần tốt xấu gì cũng là thương nhân châu báu có tiếng, vậy thì bạn trai Bách Hợp và mình chẳng thể có liên quan gì được, có lẽ cảm xúc vừa rồi chỉ là ảo giác mà thế, Trần Nhạc Nhạc thở một hơi nhẹ nhõm, cười tươi “Thì ra là vậy.”Mọi người nói đến đề tài khác. Người nhà Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên nhìn Bách Hợp với vẻ không thiện cảm. Trong mắt bọn họ, Bách Hợp chỉ là một cô gái gia cảnh nghèo khó lại còn yêu sớm, thật không muốn con gái mình qua lại với cô, sợ bị cô làm hư hỏng. Trên bàn ăn, có lúc Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên còn định hỏi chuyện bạn trai Bách Hợp nhưng người lớn lập tức chuyển đề tài, rõ ràng là bắt đầu lạnh nhạt với Bách Hợp. Ăn cơm xong, khi Trần Nhạc Nhạc đi tính tiền thì lại đề nghị đi hát karaoke, lúc hỏi ý Bách Hợp thì hai cô gái vẫn bình thường nhưng người nhà họ vô cùng khó chịu, ánh mắt tràn đầy ghét bỏ. Nhưng dù sao người mời đi cũng không phải bọn họ nên không thể lên tiếng.“Mình không đi đâu, các cậu đi đi. Mình còn chút đồ đạc chưa sắp xếp xong nên sẽ về ký túc trước.” Đương nhiên Bách Hợp nhận ra được vẻ ghét bỏ của người nhà bọn họ. Cô chỉ cười, từ chối lời mời của Trần Nhạc Nhạc. Ăn của người ta một bữa cơm, một ngày nào đó sẽ phải mời lại. Hiện giờ cô không có nhiều tiền, tuy sau khi thi lên đại học, trường đã thưởng một khoản tiền nhưng tiền sinh hoạt của cô thì không còn bao nhiêu. Hơn nữa cô còn phải chuẩn bị học phí cho năm sau, vậy nên cô chỉ muốn tìm việc làm thêm mà thôi, có thể không cần nợ ân tình của người ta thì càng Thấy cha mẹ của hai bạn Dương Lỵ và Vu Tiển Thiên hay ghê, đừng nói là họ ko thích Bách Hợp vì bạn ấy yêu sớm nhé, vì họ đã tỏ thái độ ngay từ khi Bách Hợp mới vào phòng rồi. Họ ko thích bạn ấy vì nhìn bạn ấy có vẻ là con nhà nghèo. Cha mẹ như thế nên con cái thành kiểu người phù phiếm, ham hư vinh cũng không có gì lạ.
Bị giật mình, tay Phong Ninh run lên, một quyển sổ nhỏ cỡ bàn tay rơi phạch’ một cái xuống đất. Anh nhặt lên, dường như thẹn quá hóa giận, khuôn mặt đỏ bừng “Làm người thì phải có kế hoạch chứ!” Anh phủi bỏ lớp bụi trên quyển sổ, đỏ mặt nghiên cứu rất lâu, sau đó mới lên xe, đưa mũ bảo hiểm cho Bách Hợp “Trước tiên đi mua chút đồ ăn đã, khi nào lên núi chúng ta sẽ ăn.” Lúc anh đánh rơi quyển sổ, Bách Hợp nhìn thấy mấy chữ Bữa tối lãng mạn’, đằng sau còn ghi chú thêm hoa tươi, âm nhạc, rượu ngon, sao sáng… loạn xà đưa Bách Hợp đi tới một tiệm bán lẻ mua ít đồ ăn sẵn, Phong Ninh định mua rượu thì Bách Hợp nhắc “Uống rượu xong không thể lái xe được.” Anh cứng đờ, một lúc lâu sau mới cầm bút ra với vẻ không cam tâm, gạch bỏ hai chữ rượu ngon’.Tiết trời lúc chạng vạng hơi oi bức, tốc độ xe của Phong Ninh rất nhanh, dường như muốn bay lên. Bách Hợp duỗi tay ôm chặt eo anh để cố định cơ thể mình. Tóc anh bị gió thổi bay phát qua gò má cô, do xe chạy nhanh nên gió tạt qua làm giảm bớt cảm giác nóng nực, mãi tới khi xe ra khỏi nội thành, Phong Ninh lập tức phi lên núi một cách thành khí trên núi mát mẻ hơn bên dưới nhiều, từ trên núi nhìn xuống có thể ngắm được hết khung cảnh trong thành phố. Đèn đóm lốm đốm phía xa, Phong Ninh dừng xe, lập tức tháo nhạc cụ của mình xuống, thấy Bách Hợp nhàn nhã đứng một bên, còn mình lại đầm đìa mồ hôi để di chuyển đống đồ này, trong lòng Phong Ninh hơi hối hận, cảm thấy mình không nên mang mấy thứ nhạc cụ nặng nề này lên núi. Có điều thấy Bách Hợp chăm chú nhìn phong cảnh thì anh lại hơi đắc ý, tỏ vẻ hiến bảo vật“Thế nào, ánh mắt anh Ninh của em không tệ chứ?”“…” Bách Hợp nghe anh tự xưng như thế, quay đầu nhìn anh một cái. Mái tóc buộc đuôi ngựa của cô đã bị gió dọc đường thổi tuột, không biết dây buộc tóc bị rơi ở đâu. Lúc này Bách Hợp tự búi tóc mình lên, hình ảnh cô dùng ngón tay làm lược chải tóc, mái tóc bị gió trên đỉnh núi thổi bay khiến Phong Ninh ngẩn người. Cảm giác rối loạn, trong lòng như bị mèo cào lại xuất hiện.“Đúng là không tệ.” Nếu không nói tới phong cảnh dưới núi, đỉnh núi lúc này rõ ràng là sắp có mưa. Mây đen trên đầu dường như sắp rơi xuống, thậm chí còn loáng thoáng tiếng sấm rền. Bách Hợp đã có chuẩn bị từ trước. Cô lấy áo khoác từ cái bọc của mình ra. Bây giờ Phong Ninh cũng thấy tình hình không ổn, còn đang ngẩn người thì trời đã mưa rất nhanh, tiếng sấm ngày càng to. Bách Hợp không hề lo lắng dựng cái ô lớn lên, tiếng mưa đánh xuống xe máy và nhạc cụ, Phong Ninh trợn tròn mắt “Sao lại đổ mưa chứ?”“Dự báo thời tiết nói đêm nay có mưa. Anh còn lập hết cả kế hoạch mà không xem dự báo thời tiết sao?” Bách Hợp co người lại. Phong Ninh bị dính nước mưa, nhanh chóng chui xuống dưới cái ô. Càng lúc mưa càng to, không bao lâu đã như chuỗi ngọc bị đứt, gió mạnh thổi qua, Phong Ninh chỉ mặc có một cái áo mỏng, vô ý liền nhích gần vào Bách Hợp. Hai người co rụt dưới ô, còn cách nhau một đoạn ở giữa, đương nhiên nửa người Phong Ninh liền bị ướt. Anh càng sát vào Bách Hợp hơn. Chiều cao của Bách Hợp chỉ có hạn nên ô giơ lên khiến Phong Ninh khó chịu. Anh lập tức cầm lấy cái ô, lại sợ Bách Hợp bị mưa ướt, cuối cùng kéo cô vào lòng quanh mưa rơi gió giật, dưới ô, hai người dựa sát vào nhau dần trở nên ấm áp. Phong Ninh nhìn mưa to, đồ ăn hai người mua treo trên xe giờ đã bị ướt, chắc chắn không ăn được. Anh nghĩ tới đây là lần hẹn hò đầu tiên của mình, sắc mặt đen như mực.“Em biết có mưa mà sao không cản anh lên núi?”“Không phải anh muốn đi sao?” Bách Hợp hỏi lại khiến Phong Ninh á khẩu không trả lời được. Cô lấy túi nhựa bọc sách tiếng Anh ra, ra hiệu cho Phong Ninh cầm điện thoại mở đèn chiếu sáng lên sách. Ban đầu Phong Ninh còn bận thở dài vì lần đầu tiên hẹn hò chẳng ra sao. Sau đó anh cảm thấy thiếu nữ trong ngực mình dần trở nên yên tĩnh, hai người ngồi xổm trên đất như hai con ếch. Cô im lặng ở trong lòng anh, dường như mưa to bên ngoài chẳng ảnh hưởng gì tới cô. Nửa gương mặt trắng trẻo mộc mạc khiến Phong Ninh ngẩn không oán giận nữa, chỉ là tim đập rất nhanh, ngay cả tay cũng hơi run, dường như không thể giữ nổi cán ô. Lúc đánh nhau anh chưa từng chột dạ, vác những thứ nặng gấp trăm lần cái ô này cũng không thấy mệt. Nhưng cảm giác thiếu nữ đang dán sát bên người làm anh hoảng loạn muốn trốn tránh, nhưng lại không nhịn được muốn ở gần hơn. Không có bữa tối với hoa tươi, không có tình ca, không có sao sáng, nhưng hai người cùng trú dưới ô, nhìn nước mưa trượt từ trên ô xuống , biến bên dưới ô thành một thế giới nhỏ, cảm giác này còn khắc sâu vào lòng anh hơn cả bữa tối ban khi mưa gió nửa giờ thì dần ngớt. Lúc này trời đã tối đen, vì trời vừa mưa xong nên nhiệt độ trên núi càng thấp hơn. Bách Hợp thấy thời gian đã không còn sớm nữa, nên trở về. Cô lấy khăn ra lau túi bọc sách, nhét lại sách vở vào trong túi, vừa định đứng lên thì không biết Phong Ninh đã ôm eo cô từ lúc nào. Cô cử động một cái, Phong Ninh liền vô ý ôm cô chặt hơn.“Về thôi.” Bách Hợp vươn tay đẩy anh. Không biết Phong Ninh nghĩ gì mà vẫn cười ngây ngô, giữ nguyên động tác chiếu sáng lúc trước, Bách Hợp đẩy vài lần anh mới tỉnh táo lại. Gương mặt đỏ lên một cách đáng ngờ, khó chịu nói “Về sớm thế làm gì?”“Chậm nữa là ký túc xá đóng cửa đấy.” Bách Hợp cử động chân, muốn đứng lên, có điều ngồi xổm lâu quá nên chân còn hơi run, đành phải ra hiệu cho Phong Ninh kéo mình dậy. Anh ngồi xổm lâu như thế nhưng lại như chẳng có việc gì, kéo cô đứng lên, thấy cô khó khăn giẫm chân, anh do dự một chút rồi ngồi xổm xuống xoa bắp chân giúp cô, nắn bóp một chút lại cười ngớ này về ký túc xá đúng là muộn thật. Cửa lớn ký túc đã khóa lại, các giáo viên cũng đang tuần tra trên các tầng. Nếu Bách Hợp bị phát hiện là không ở trong phòng, sợ là sẽ phiền phức. Bách Hợp thấy cổng ký túc cũng không cao lắm, định giẫm cửa leo lên, Phong Ninh bất ngờ ôm eo cô, nhẹ nhàng nhấc cô lên cao nhất có thể, sau đó dựa người vào, ra hiệu cô giẫm lên vai mình để trèo vào trong. Sau khi Bách Hợp an toàn nhảy xuống đất, Phong Ninh liền ném nốt bọc sách của cô vào, vừa định nói hẹn gặp lại thì cô đã nhặt bọc sách lên rồi chạy mất.“…” Lời hẹn ăn sáng mai của Phong Ninh đành nuốt xuống bụng. Nghĩ tới đám anh em từng nói con gái trở mặt rất nhanh, đành khó chịu xoay người lần hẹn mưa to, Phong Ninh bắt đầu kéo tay hoặc đụng chạm Bách Hợp. Thiến niên ở thời kỳ trưởng thành đều hay xúc động kiểu đấy. Bách Hợp coi anh như đứa trẻ, nếu đụng chạm không thái quá thì cũng coi như dỗ đứa trẻ con. Thời gian trôi đi rất nhanh, chỉ chớp mắt mà năm học thứ hai đã kết thúc. Phong Ninh chuẩn bị tham gia thi đại học. Theo nội dung câu chuyện thì không lâu nữa người Phong gia sẽ tìm đến, yêu cầu Tả Bách Hợp chia tay với Phong mấy ngày nữa là thi cuối kỳ, Phong Ninh chạy tới phòng học năm hai ngồi cạnh cô, khiến bạn học nữ ngồi đấy phải ra chỗ khác. Giáo viên đang giảng bài trên bục về phần quan trọng dễ ra đề. Bách Hợp cầm bút ghi chép cẩn thận, điện thoại di động chốc chốc lại vang lên. Vì Phong Ninh muốn lúc nào cũng có thể tìm được cô nên đã mua điện thoại cho cô sau khi hai người là một cặp. Cô không để ý tới, Phong Ninh ngồi cạnh lại không chịu được đụng vào tay cô một cái. Bách Hợp giả vờ không biết, mãi tới khi tan học, Phong Ninh mới kéo cô “Anh gửi tin nhắn cho em, sao em không xem?”“Anh ngồi ngay cạnh em, có gì thì nói thẳng, gửi tin làm gì?” Bách Hợp nhướng mày hỏi lại, tuy cô tiến vào cơ thể Tả Bách Hợp ở thời thiếu niên, nhưng tâm tình đơn giản của đám thanh niên này thì cô lại không hiểu rõ. Phong Ninh bị cô hỏi đến á khẩu, quả thật anh ngồi ngay cạnh Bách Hợp, có gì thì nói thẳng với cô, nhưng không hiểu sao anh lại muốn dùng điện thoại để biểu lộ, như thế anh có thể nói ra những lời mà bình thường không dám đây, trước mặt Tả Bách Hợp, lúc nào anh cũng to gan lớn mật. Anh dám hát tình ca, đọc thơ tình, cũng dám to tiếng thổ lộ trước mặt toàn ký túc xá và giáo viên. Nhưng bây giờ ở trước mặt Bách Hợp, có lúc anh không nói nổi một câu thích cô, hình như gan càng ngày càng nhỏ đi. Lúc nói chuyện với cô, tim anh cũng đập rất nhanh, vậy nên chỉ có thể dùng điện thoại di động để tán gẫu với cô. Bây giờ bị Bách Hợp hỏi lại, Phong Ninh nhăn nhó một lúc mới ngại ngùng nói“Sắp tới được nghỉ học, em chuẩn bị đi chơi ở đâu?”“Về nhà đọc sách làm bài tập, giúp mẹ làm việc nhà, tiện thể tìm việc làm thêm,” Bách Hợp nói tới đây thì ngừng một chút “Anh biết đấy, cha em nợ nhiều tiền lắm, nếu không đi làm thêm vào mùa hè thì sẽ không có tiền, không chừng ông ấy sẽ bán em đi.”Cô nói vô cùng nghiêm túc nhưng Phong Ninh lại tưởng cô đang nói đùa, không nhịn được nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng tinh. Một lúc lâu sau, gương mặt anh hơi nóng lên, nhỏ giọng hỏi“Nếu anh mua em thì em sẽ thích anh sao?”Gương mặt chàng trai lộ ra vẻ chân thành và cố chấp, thời gian này Phong Ninh thay đổi rất nhiều, anh không ăn mặc trang điểm kiểu lãng tử như trước nữa. Sau khi kết đôi’ với Bách Hợp, vì có lúc anh sắp xếp hẹn hò thì Bách Hợp không thích, vậy nên mười lần hẹn thì tới chín lần bị từ chối. Để phòng ngừa Bách Hợp từ chối mình, đã rất lâu Phong Ninh không đưa cô đi chơi nhạc rock, ngược lại còn ngồi cùng cô trong phòng học, thỉnh thoảng lại ngẩn ngơ nửa ngày trong thư viện với cô, kì lạ là ngay cả chỉ ngẩn người một chỗ anh cũng thấy rất chơi nhạc rock nữa, mái tóc dài của anh cứ để thì có vẻ rất đần. Anh không đeo kính đen, mái tóc dài lãng tử cũng bị cắt ngắn nhiều. Quần áo mặc trên người khá bình thường, không mặc áo da quần da nóng bức như trước. Lúc này, ánh mắt anh sáng ngời nhìn Bách Hợp chăm chú, Bách Hợp thấy vẻ trẻ trung đầy tinh thần mạnh mẽ của anh thì bật cười “Ừ, em sẽ thích anh. Có điều là anh giao tiền xong rồi thì sẽ không thích nữa.”Lúc Bách Hợp nói thích anh, mắt Phong Ninh gần như phát sáng lên, khóe miệng không kìm được tươi cười, nhưng khi nghe tới câu sau thì anh bị đả kích mạnh. Mặt lộ vẻ bi phẫn, nụ cười còn chưa biến mất, cả người choáng váng, rõ ràng là không ngờ con gái thay đổi nhanh như vậy, chỉ có thể trừng mắt với cô, không nói nên cô không có ý định xin lỗi, Phong Ninh khó chịu quay người đi, nhưng không được mấy bước đã quay người lại “Anh không quan tâm, nếu anh đã mua em thì em là của anh, em không thể không thích anh.”Anh có vẻ khẩn trương, vươn tay nắm Bách Hợp, dường như muốn cô bảo đảm. Bách Hợp nghĩ cùng lắm thì chỉ dăm ba hôm nữa là người Phong gia sẽ tìm tới, không nhịn được mỉm thời gian ở cạnh Phong Ninh rất thoải mái. Trên người anh có cảm giác của một thiếu niên đầy ánh mặt trời, ở cạnh anh khiến người ta có thể cảm nhận được ánh sáng của thời niên thiếu. Bách Hợp cảm thấy kể từ khi mình hiểu biết tới giờ thì vẫn luôn chín chắn. Phong Ninh hoạt bát sáng sủa hoàn toàn khác cô. Hai người bổ sung cho nhau khiến Bách Hợp cũng thấy vui vẻ khi thay nguyên chủ tiếp tục đoạn tình cảm này, có điều cũng không có ý gì khác, tâm nguyện của nguyên chủ đã gần hoàn thành, khi nào người Phong gia tìm tới cửa thì Bách Hợp sẽ chia tay với Phong Ninh. Vậy nên khi anh gấp gáp đòi cô chấp nhận mình, Bách Hợp chỉ cười, vỗ đầu anh coi như an nhiên, giữa trưa thứ bảy, một cuộc điện thoại gọi đến ký túc xá của Bách Hợp. Người gọi tới có lẽ là một phụ nữ lớn tuổi, nói là muốn gặp cô một lần, địa điểm gặp mặt là quán cà phê gần trường học. Bách Hợp đã chờ ngày này từ lâu, nghe xong liền nhận nhiên là cô không ngốc như nguyên chủ, gặp chuyện thì chỉ biết đặt tình yêu lên đầu, tự mình gánh vác tất cả. Cô không gánh nổi đâu, thời gian tiến vào nhiệm vụ quá ngắn, vì hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ nên hầu như cô phải phí công sức với Phong Ninh hoặc học bài, không có lúc nào luyện võ công được. Nếu cha Tả lấy tiền rồi ép cô phải gả chồng thì Bách Hợp sẽ để Phong Ninh đi giải quyết. Nguyên chủ vì cái gọi là tình yêu nên không muốn giữa mình và Phong Ninh bị pha trộn chút lợi ích nào, cũng không để Phong Ninh thấy tình cảnh khốn khổ của mình, nhưng kiên cường như thế cuối cùng chỉ đổi lấy kết quả tự mình chịu đau khổ mà này Trần Nhạc Nhạc dựa vào Phong Ninh để làm rất nhiều việc, mà Phong Ninh vẫn yêu cô ta, cho nên cái gọi là tình cảm, không phải cứ thuần khiết thì nhất định sẽ tốt đẹp. Bách Hợp không cứng đầu như nguyên chủ, rất nhanh chóng gọi điện cho Phong Ninh, hẹn gặp anh ở quán cà lần trước Bách Hợp nói nhận tiền rồi sẽ không thích mình’ nên Phong Ninh vẫn còn khó chịu, lúc thấy Bách Hợp cũng không ngang ngược như mọi khi, trái lại có vẻ buồn bực không vui. Hai người một trước một sau đi vào quán cà phê, thấy người phụ nữ ngồi trong góc khuất, Bách Hợp liền đi thẳng tới chỗ bà mắt Phong Ninh vốn chỉ ở trên người cô, mãi tới khi đi gần tới bàn thì mới thấy người phụ nữ trung niên, anh lắp bắp kinh ngạc, vô ý gọi một câu “Dì Vương?”Theo nội dung câu chuyện thì Tả Bách Hợp tưởng rằng đây là mẹ Phong Ninh đến tìm yêu cầu mình rời xa Phong Ninh, hóa ra là không phải. Bách Hợp dở khóc dở cười, cô cởi túi xách ra, ngồi xuống ghế đối diện người phụ nữ. Phong Ninh có vẻ nghi ngờ nhìn Bách Hợp và bà ta, cuối cùng ngồi cạnh Bách Hợp “Dì Vương, sao dì lại tới đây?”Người phụ nữ được gọi là dì Vương khi thấy Phong Ninh thì hơi kinh ngạc, ngay sau đó nhăn mày tỏ vẻ khó chịu nhìn Bách Hợp, dường như đang trách móc cô đã dẫn Phong Ninh tới. Bách Hợp không nhịn được, cười lạnh một tiếng. Phong gia yêu cầu cô phải rời xa con trai họ, cho một người phụ nữ chẳng có địa vị rõ ràng gì tới đây coi như thôi, còn muốn không để Phong Ninh biết, trong lòng bọn họ chẳng coi trọng gì cô nhưng lại hy vọng cô tự gánh vác tất cả, Bách Hợp đâu có đần độn như nguyên chủ chứ, sao có thể để người Phong gia như ý được.“Cậu chủ, sao cậu lại ở đây?” Dì Vương hơi kích động, ngay sau đó bê tách cà phê lên nhấp một ngụm để bình tĩnh lại rồi mới hỏi Phong Ninh. Trong đầu lập tức suy nghĩ biện Ninh không phải kẻ ngốc, tuy tính tình anh ngang ngược thẳng thắn nhưng bây giờ cũng cảm nhận được có gì đó không ổn, vô ý nhìn sang Bách Hợp, hai hàng lông mày nhíu chặt nhau, không mở miệng. Bách Hợp uể oải dựa vào ghế sofa, ánh mặt trời sau 12 giờ chiếu qua cửa sổ kính lên gương mặt cô, mí mắt hơi rũ xuống, da thịt trắng ngần có thể thấy lờ mờ lông tơ rất nhỏ, làn da như đánh phấn, tinh xảo đến mức khiến người ta muốn sờ im lặng dựa lên ghế, thần thái thoải mái tự tại, mấy sợi tóc rơi trên gò má cô. Phong Ninh có chút ghen tị với sợi tóc, tuy Bách Hợp tỏ vẻ ôn hòa nhưng lại toát ra thái độ cự người ngàn dặm, dường như bài xích tất cả mọi người trên thế giới này. Đồng tử trong mắt lạnh lẽo khiến Phong Ninh vô ý cầm lấy tay cô, mãi tới khi cô quay sang nhìn mình, Phong Ninh mới bình tĩnh, suy nghĩ một lúc rồi di chuyển gần về phía cô hơn.“Dì Vương, sao dì lại ở đây? Dì biết vợ cháu sao? Đây là vợ cháu, Bách Hợp. Đây là dì Vương, dì Vương ở trong nhà anh hơn 20 năm rồi, chăm sóc anh từ nhỏ tới lớn đấy.” Phong Ninh vươn tay gạt sợi tóc dính trên má Bách Hợp, anh đã muốn làm thế từ lâu rồi nhưng không dám. Gò má mịn màng hồng hào của thiếu nữ còn hơn cả trong tưởng tượng của anh, trắng trắng non mịn. Vết chai do luyện võ trong lòng bàn tay dường như có thể cắt lên da thịt cô. Phong Ninh cẩn thận vén tóc cô ra sau tai, tiếng tim đập to đến nỗi chính anh cũng nghe thấy, tay anh hơi run lên. Sau khi vén xong tóc cô mới rút tay về đặt trước bụng mình, nắm chặt thành quả đấm đặt lên này anh cảm thấy dì Vương ngồi đây thật chướng mắt. Trừ lần hẹn hò hôm mưa, đây là lần đầu tiên anh thân mật chạm lên mặt cô. Cô không từ chối, trong lòng Phong Ninh dường như có một con bướm nhỏ đã đập cánh, khiến anh không nhịn được, muốn làm gì đó, muốn ôm cô vào lòng, muốn vuốt ve gương mặt cô, thậm chí nhìn thấy đôi môi hồng xinh đẹp bên dưới cái mũi thanh tú của cô cũng khiến anh vô ý nuốt nước bọt. Miệng chợt có cảm giác khát một lúc, Phong Ninh đã quên mất dì Vương, anh chỉ nhìn chăm chú vào Bách Hợp. Dì Vương nghe anh gọi Bách Hợp là vợ mà giật nảy với Phong gia mà nói, vợ không phải là chữ có thể nói tùy tiện được. Ngay từ đầu mẹ Phong đã chẳng coi Bách Hợp ra gì, dù sao thì con trai bà ta hiện giờ cũng chưa trưởng thành, chỉ coi như anh thích nhạc rock thôi. Mẹ Phong cho rằng Phong Ninh cũng chỉ nhất thời hứng thú với Bách Hợp, vậy nên trong tưởng tượng của bà ta, Bách Hợp không hề quan trọng, thậm chí không có ý định tự đi gặp Bách Hợp mà chỉ phái người giúp việc tới. Có điều dì Vương đã nhận ra không ổn, nhìn Phong Ninh thì không có vẻ chỉ đang chơi đùa, anh rất nghiêm túc. Tuy anh còn ít tuổi nhưng ánh mắt đã lộ ra mấy phần kiên định, rõ ràng không phải chỉ hứng thú nhất thời. Anh nắm chặt tay Bách Hợp, nói cô là vợ mình khiến dì Vương không biết phải mở miệng thế nào.“Cậu chủ, tôi tới là vì…” Ban đầu dì Vương chưa từng nghĩ rằng Phong Ninh sẽ xuất hiện. Những gì bà ta chuẩn bị để nói với Bách Hợp đương nhiên là không thích hợp để Phong Ninh nghe. Phong Ninh là con trưởng, nhà anh rất chiều chuộng, chiều đến mức tính tình anh như tiểu bá vương, một câu không thuận theo sẽ trở mặt ngay lập tức. Chính vì Phong phu nhân sợ anh chống đối nên mới cho dì Vương đi tìm Bách Hợp trước, nếu như để anh biết là bà bảo Bách Hợp rời xa mình thì e là Phong Ninh sẽ tức giận, lập tức trở mặt. Mà bây giờ thì dì Vương không thể khai ra Phong phu nhân được, không thì sau này mẹ con họ xung đột, chắc chắn Phong phu nhân sẽ trút lên đầu bà ta.“Cô Tả, tôi có chuyện muốn nói riêng với cô có được không?”
tình đầu gặp nhau quá sớm